"Khi thấy buồn, em cứ đến chơi..."

July 9, 2011

blah blah blah...

Khi đã chạm một tay vào giấc mơ thì lòng sẽ chùng lại…
I’m broken more than I think I am. Just yesterday, while I turned away a funny, young, good-looking, American boy who shows his interests in me, I just suddenly realized that I’m scared to even open myself up to go out on a date with a young, funny, good-looking boy. This is not the first time I turned away guy since the last relationship.  
I’m broken more than I realized. The thing is it wasn’t because I’m not over my ex, but the fact that I’m so afraid of being hurt yet again another time, because I’m so afraid of if things doesn’t work out I will have to face myself another recovery time. Ah, recovery time, those endless nights of waking up at 3am in the morning, and my friend had to trick me just to close my eyes and try to sleep, those endless days of fighting with my eating disorder symptoms (which I once had and afraid it was going to come back), those endless hours of me debating myself that I should/ should not go to counseling, those minutes of beating myself up over and over for giving up too soon; to prevent me from all of those painful time, I would prefer to be by myself.
Sigh, all of those hurtness, all of those pain, I dont even feel them anymore. I ripped off those bandaids that cover my pain long long time ago, those wounds have healed... But...
Who would have thought a girl like me-who was so fun, charming, confident and opened up for any possibilities for loves like me couple years ago-could turn to be a girl who is so afraid of a word “LOVE”…
Who would have thought that I'm now scared even just open up again...
I felt bad for the guy I turned away yesterday... He is such a nice guy...but who is going to feel bad for me?
Đôi khi lòng chùng lại....

July 7, 2011

Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau



Nếu mọi thứ trong đời đều có quy luật thì tình yêu có lẽ là một ngoại lệ. Hoặc cũng có thể gọi là một định mệnh. Đắng cay hay hạnh phúc, hay cả hai, người ta cũng không lựa chọn được định mệnh của mình.

Anh đến khi cô đã có một con đường đi trước mặt. Như một ngôi nhà đang xây đã được cô chăm chút chuẩn bị từng chi tiết, từ bản vẽ thiết kế, từ chất liệu, từ những bước thi công và ngày hoàn thành. Cô đã đi những bước đầu tiên trên con đường ấy một cách miệt mài, đã nhất định sẽ đi đến cuối con đường ấy, thực hiện giấc mơ từ rất lâu của cô. Anh xuất hiện, giống như một sai số trong bản vẽ của cô, làm cho cô dừng lại, khiến cô bâng khuâng.

Cô đến khi anh đã đi trên đường một mình rất lâu và thấy cô độc. Anh muốn tìm kiếm một người bạn đồng hành, và vẫn đang tìm kiếm. Chỉ có điều, cô không phải là người anh vẫn kiếm tìm. Cô chỉ ngẫu nhiên xuất hiện trên con đường dằng dặc cô lẻ của anh. Cô, với dáng điệu đơn độc, bướng bỉnh, phớt đời, ngẫu nhiên xuất hiện giữa cánh rừng hoa cỏ, giữa bạt ngàn núi, bạt ngàn sương, đã dừng anh lại, khiến anh hoang mang.


Họ gặp nhau ở thời gian và thời điểm không nên gặp nhau. Cuộc gặp vừa là một cái mỉm cười, vừa là một giọt nước mắt của định mệnh lên cuộc đời họ.

Cảm giác ấm áp mà anh mang đến khiến cô hạnh phúc như một đứa trẻ. Khiến cô muốn nhắm mắt lại và ngủ yên trong vòng tay anh, kệ những sương gió ngoài ô cửa sổ, kệ những ước mơ bay cao, kệ những bước đi trên con đường đã định.

Cảm giác yêu thương cô như yêu một nhành hoa nhỏ mong manh, yếu đuối khiến anh chùng lòng. Khiến anh muốn được chăm sóc che chở cho người con gái tuy lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, ngang tàng nhưng thực ra lại yếu mềm như cỏ ấy.

Nhưng họ đều biết lẽ ra không nên có cuộc gặp tình cờ ấy. Cô lẽ ra nên muộn, cơn cảm cúm nên nặng hơn hoặc chiếc xe đưa cô đi nên gặp một quãng tắc đường. Anh lẽ ra đừng chú ý đến cô giữa đám đông, hoặc chỉ dừng lại ở đó thôi, đừng tìm hiểu về cô và rồi muốn gặp. Họ lẽ ra không nên hò hẹn, không nên cười thật nhiều và chia sẻ nhiều đến thế chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi. Lẽ ra không nên nhớ thương nhau khi rời xa.

Nếu thế, có lẽ cô sẽ vẫn đang đi từng bước miệt mài trên con đường của cô, bình yên và thanh thản. Anh cũng vẫn đang tìm kiếm người con gái thích hợp để song hành cùng anh hết tuổi thanh xuân và cả quãng đời dài. Họ sẽ đều yên ổn đi trên hai con đường song song vốn sẽ chẳng bao giờ gặp nhau nếu định mệnh không nhìn thấy họ và trong một phút nhẫn tâm hoặc rộng lượng đã cho họ gặp nhau.

Nếu ấm áp, nhớ nhung, say đắm là những cảm giác của tình yêu thì họ đã yêu. Nếu nụ cười, lời yêu thương, sự chăm sóc ân cần là hạnh phúc thì họ đã hạnh phúc.

Nhưng họ vẫn rời xa nhau. Không phải vì tình yêu trong phút chốc đã lụi tàn, không vì bên nhau họ không hạnh phúc. Chỉ vì đó là một tình yêu lẽ ra không nên đến trong đời. Vì họ không phải, không nên, không bao giờ có thể là hai nửa của nhau.

Bình yên hay không, anh vẫn cứ nên tiếp tục hành trình đơn độc của mình cho đến khi tìm được một nửa của anh. Đau đớn hay không, cô vẫn nên xóa đi sai số dù nhỏ trong bản vẽ của mình để lại miệt mài bước tiếp con đường cô đã định.

Chỉ là, đôi lúc, nếu dừng lại, cô sẽ rất nhớ dáng cao gầy đơn độc của anh. Anh, một vài chỗ nghỉ chân nào đó, biết đâu cũng sẽ nhớ những điều mà anh từng rất ghét, hoặc cảm thấy không đúng ở cô. Chỉ là, ở một vài khúc quanh gian khó nào đó trong đời, quá khứ dịu dàng ấy sẽ có sức mạnh vỗ về, bao bọc anh và cô. Chỉ là, đâu đó trong trái tim họ, có một vết xước nhỏ, rất nhỏ thôi, nhưng vẫn gợn lên trong từng nhịp đập.

Dù rằng rồi tất cả sẽ tan biến đi, như chưa bao giờ xảy ra, như một điều không có thực.

Hãy cứ xem như chúng ta đã từng gặp nhau, trong một giấc mơ.

(St)

June 30, 2011

Dreams

We talked about graduation today at somewhat called group meeting over lunch. That makes me wonder: was that really the time yet for me to decide?... Going to grad school was the decision for me to avoid the reality of real world, of finding real job. 3 years have passed so fast. It will be approximately a year from now BUT much work to do, much things to decide.

Năm 2008, ngồi với anh ở quán cạnh hồ gươm, anh giục: cô xem phải thúc đẩy vụ yêu đương đi, mình vẫn đùa đùa: em đang lên kế hoạch 5 năm lần thứ 2, trong đó có kế hoạch lấy chồng. Anh bảo: Được, thế là tốt.
Lần vừa rồi ngồi ở Illy, anh bảo, 3 năm trước cô vẫn như vậy, sau 3 năm cô vẫn vậy, có khi 3 năm nữa cũng chẳng thay đổi được đâu, anh nghĩ kế hoặch 5 năm lần thứ 2 vỡ kế hoạch rồi đấy.

Mình vẫn nghĩ rằng, sau khi hoàn thành giấc mơ này... mình sẽ để cho một ngưòi nào đấy quyết định bước đi tiếp theo của mình. Có lẽ cuộc sống trớ trêu, nên khi bắt đầu phải nghĩ và bắt đầu kế hoạch về next step in life, khi giấc mơ mà mình luôn luôn mơ tới bắt đầu trọn vẹn thì cũng chả có ai để mình dựa dẫm vào để quyết định hộ cuộc đời mình cả....

Nghĩ đi nghĩ lại thì đâu ai có thể quyết định cuộc đời của người khác được đâu. Mỗi con người là một cá thể và tự chịu trách nhiệm về cuộc đời và quyết định của mình thôi mà.

But the unknown is scary, and that's what future is about: UNKNOWN, UNEXPECTED.

Trong film Tangled, Rapunzel luôn luôn mơ uớc được nhìn thấy hoa đăng, và khi giấc mơ đấy được thực hiện, thì cô đã cảm thấy như bị mất đi phương hướng. Flynn đã động viên và nói rằng, khi một giấc mơ kết thúc thì đó cũng là một cơ hội cho giấc mơ mới hình thành.... 

Onething about dreaming is, you can have many dreams as you want. And noone can stop anyone from dreaming

Finishing up this dream, and off to the next....

June 29, 2011

Mùa

những mùa mưa tôi bỏ lại phía sau
không rơi nước mắt
mưa biết tạnh, biết khô, không biết đau dằn vặt
những mùa mưa không nhiều nước mắt
tôi bỏ lại phía sau

những mùa hoa tôi gửi lại cho trời
vắng mầu hối hận
cánh rụng hoa rơi, úa tàn dửng dưng như sự thật
những mùa hoa vắng mầu hối hận
tôi bỏ lại phía sau

mặn hơn nước mắt
sâu hơn dằn vặt
rực rỡ hoang mang hơn sự thật
những mùa yêu ta giữ lại trong nhau
sau bao mùa mưa, mùa hoa
ta để lại phía sau

Ngày mỏng

Có những ngày rất mỏng
Tôi ngồi nghe thời gian cứa vào mình
Vết thương như một căn bệnh mãn tính
thuốc thang không chữa nổi nên để mặc cho thời gian phẫu thuật
.
Tôi nghĩ về em trong cơn ngủ giữa những thứ thuốc gây mê của thời gian
Hình như em vẫn giữ nụ cười thế
Hình như em vẫn cố hát câu ca không lời về quá khứ
Dẫu đã cả trăm lần tôi nói với em về những ngày sẽ đến sau giấc mơ
Những câu ca không có lời sẽ không bao giờ hát nổi đâu em
.
Ngày thuốc mê hết tác dụng
Tôi tỉnh dậy và vất bỏ quá khứ trong những cơn mê
Không còn em, không còn nụ cười và những câu ca không lời
Thời gian đã cắt bỏ giùm tôi phần ký ức có em trong đó
Căn bệnh mãn tính cũng lành
.
Nhưng bây giờ,
khi không còn những cơn mê
tôi đi như kẻ lạ giữa chính cuộc đời mình…

(mot bai ko ten, tim mai cha ra ten, lay ten tam)